Hiển thị các bài đăng có nhãn tơ tưởng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tơ tưởng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Mong đợi..





- Bố ơi, thế có thật là chiếc tàu kỳ lạ ấy sẽ đến đón con ko?

- Sẽ đến con ạ- người thuỷ thủ bình thản trả lời - Nếu ông già đã nói với con như vậy, có nghĩa là mọi điều sẽ diễn ra đúng như thế .

Và quan trọng là Axon đã tin..Axon hàng ngày đi dạo trên bãi biển, chờ đợi cánh buồm đỏ thắm của mình. Cô bé thả xuống nước những con tàu đồ chơi nhỏ bé.
Những con tàu nhỏ ấy trôi theo dòng nước và mang theo ước mơ của Axon. Cô bé tin rằng một ngày kia ước mơ sẽ quay trở lại, trên một con tàu thật sự, một con tàu với cánh buồm đỏ thắm như tình yêu mà chàng hoàng tử sẽ dành cho cô.

Đôi khi người ta cũng nên tin vào những chuyện cổ tích, ít nhất là một lần trong đời..Tự dưng lại nhớ đến Pretty Women, lan man thật!



Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Lissom

"Uyển Chuyển"_đó là một từ rất đẹp,đẹp bởi chính cái vần điệu tự thân nó mang và đẹp bởi ý nghĩa của nó!Hôm nay,bất chợt mình nhận ra là tại sao từ trước tới giờ mình có thể làm mọi việc như đi đứng, nằm ngồi, đóng cánh cửa, treo cái khăn.. một cách thuần thục và dễ dàng tới vậy, kì diệu phải không.Nếu trong cuộc sống bề bộn và chán nản này, mỗi giây phút ta hành động và nhớ tới cái từ đẹp đẽ này thì thực sự cái cảm giác sống mà ta tìm kiếm đã rất gần rồi.Và này nữa, ta dừng lại nơi đây ,ý thức được từng cử chỉ hành đông của con người mình, đó chăng phải là Thiền sao?"Uyển chuyền gợi ta liên tưởng ít nhiều về những diễn viên múa, và nếu thế,ta chính là một vũ công duyên dáng và cuộc sống là một bản giao hưởng dài bất tận!

Hãy diễn cho tròn vai!

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

...


Trong vội vã, ta bỏ quên những bông hoa bên hàng giậu..

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Hạt bụi...cánh bướm...

Dưới bóng cây
Trú mưa cùng bướm
Duyên trần ai hay
Issa

Đọc bài haiku này tự dưng mình nhớ tới một câu chuyện đã đọc từ khá lâu rồi,đại ý rằng có một chàng trai kia phải tu hàng nghìn năm để được là hạt bụi,làm hòn đá..trên đường cô gái anh yêu đi qua ở những kiếp sau..
Mọi việc xảy ra đều có lý của nó,tại sao trong 6 tỷ người ta lại chỉ gặp một số người thôi?tại sao trong tỷ tỷ thứ vật chất trên đời này mình chỉ có cơ duyên xúc chạm với một số nhất định thôi,tại sao là thứ này mà ko phải là thứ kia?mình ko chắc vào luân hồi nhưng mình tin vào nhân quả,phải có một cái "nhân" nào đó..

Và mình nhìn những cánh hoa rơi trên bàn mình..tại sao lại là những cánh hoa này?(biết đâu lại là một chàng trai tu mấy nghìn năm dể được làm cánh hoa này cũng nên^^:D)
Đùa chút vậy thôi nhưng mình nghĩ đây cũng là một cách nghĩ để mình biết nhìn rõ hơn,xúc chạm sâu hơn và yêu quý thêm những thứ quanh mình,và như thế những vật vô tri cũng có một linh hồn!


Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

5 Bài Học Quan Trọng Của Cuộc đời!

Bài số 1: Bài học về sự quan tâm


Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp...

Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.

Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.




Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ


Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.

Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: "Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà."

Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành - Bà Nat King Cole”.



Bài số 3: Bài học về lòng biết ơn

Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này:

Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.



Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm


Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi...

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.





Bài số 5: Bài học về sự hy sinh

Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh...

Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

Chùa Bút Tháp!!!

Đi về được mấy hôm rùi giờ mới viết entry,trăm sự tại lười..
Cảnh chùa rất là đẹp í,sáng dậy ra sau nhà ngắm cái lối nhỏ này,tĩnh lặng và xúc động lắm!

Tượng chùa rất đẹp ,Phật bà nghìn mắt nghìn tay với những cánh tay được tạc với tư thế rất tự nhiên.

Mình thích ngắm gương mặt của bức tượng Adida này!

Tương La Hán cũng rất đẹp,thích nhất vị La Hán này,khuôn mặt rất là hiền và thanh thản!

Đây là hoa văn trên bậc cửa.Mình đã kí họa lại chi tiết này nhưng bài nộp cho thầy mất rồi,quên ko chụp lai!Nhưng cái làm mình xúc động nhất là chỗ ở của một vị sư trẻ,họ cũng như ai có những trăn trở trên đường tu tập,lúc thắp hương trên ban thờ sư trụ trì trước đây,khuôn mặt rất trí huệ và mình chợt nghĩ sư cũng từng có một thời tuổi trẻ như thế,cũng có nhưng băn khoăn trăn trở như vậy...

Chữ viết nơi đầu giường


Chỗ ở giản dị quá đỗi,một chiêc giường,một cái bàn cũ,một giá sách!

Lúc về đi qua cánh đồng hoa cải,ko bỏ lõ cơ hội,he he!

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

Happy new year!!




Cái thiệp Noel làm tặng bạn nè!




Còn đây là cái hộp mới decor...định đặt tên là Happy Box ,sẽ đựng mấy cái thứ linh tinh để mỗi lần mở ra là có thể mỉm cười được...

Sắp sang năm mới rùi,cũng có vài mục tiêu đặt ra..sẽ cố hoàn thành...một năm trôi qua nhanh thật đấy,năm nay ko làm được gì nhiều nhưng mình cũng muốn cảm ơn tất cả.. những gì còn lại đến giờ phút này là những điều đáng nhớ,dù vui,dù buồn..

Cầu mong mọi người bước vào năm mới với một tâm thế lạc quan và nhẹ nhõm..để có thể đón nhận những điều sẽ xảy ra trong năm tới một cách an nhiên nhất!!

HAPPY NEW YEAR!!!

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

mong đợi...




"Father and daughter" là một bộ film về sự ngóng trông và mong đợi một điều gì đó.Có thể sự mong đợi ấy tồn tại một cách thầm lặng nhưng nó ảnh hưởng đến cả cuôc đời ta..


my book-my diary-my life!



-Dành 1 ngày chỉ để vẽ những thứ màu đỏ
-Vẽ lại bữa tối của bạn
-Làm một bộ sưu tập những thứ bạn nhặt nhạnh được trên đường hôm nay
-...
Những ý tưởng nghe có vẻ rât buồn cười này thật sự có thể kéo ai đó ra khỏi khỏi cuộc sống tẻ nhạt.Làm theo gợi ý của KeriSmith,mình đã chép mỗi "idea" này ra 1 sheet,thả vào một cái lọ trong veo nhé,trông nó như thế này này:
Mỗi ngày sẽ bắt 1 "idea" và làm theo!Thành quả sẽ được lưu vào đây.Vừa design xong cái bìa!

"love is true"là 'slogan' trên bìa bởi trong cuộc sống vốn vô thường này thì mình tin tình yêu thương vẫn là một thứ thường hằng!
Kết thúc entry này và cũng là mở đầu "cuốn sách" của mình,xin mượn ý của đại lộ tháng tư:"Nếu cuộc đời mỗi con người là một cuốn sách thì có thể coi mỗi ngày qua đi là một trang. Một cuốn sách không quan trọng ở việc nó dày hay mỏng, cái quan trọng là nội dung của nó. Bạn đã viết nên cuộc đời mình như thế nào? Chúng ta không tẩy xóa được những trang đã viết. Có thể đó là những trang viết nghuệch ngoạc đầy vết tẩy xóa và thậm chí cả những lỗi chính tả. Hãy để mỗi một trang mới sẽ là những dòng chữ tròn trịa và đầy đặn hơn. Giữ cho mình niềm tin yêu đời trong sáng, bạn sẽ có một cái kết có hậu cho cuộc đời mình. Tôi tin là như thế."

Dưới bóng hoàng lan-Trở về!!


Hồi xưa cấp 3,mình thích nhất là truyện :"Dưới bóng hoàng lan" của Thạch Lam,văn của Thạch Lam,phim của Trần Anh Hùng,Ozu..những thứ nhẹ nhàng như thế bao h cũng làm mình chùng lại..Và đôi khi,trong cuộc sống vốn chẳng yên ả này,bất giác một lúc nào đó nhớ lại những thứ nhẹ nhàng ấy thấy mình chao đảo quá,đã đi xa quá rồi..như một thoáng "hồi đầu thị ngạn" vậy.Êm đềm mà vẫn lấp lánh,như một cái mốc để ta nhận ra đâu là bờ...

Và rồi hôm nay vô tình đọc truyện ngắn"Trở về" của TL,vẫn giọng văn ấy,vẫn những chi tiết ấy,cũng là cái cảnh chàng trai xa quê trở về..bóng hoàng lan được thay bởi bóng tre làng,người bà h đây được thay là người mẹ già,cô Nga h đây là cô Trinh..đúng là vẫn như ngày xưa..chỉ có lòng người là thay đổi thôi..Nếu như Thanh ngày xưa vẫn mơ về làng quê như một chốn êm ả,cái cô Nga ấy vẫn đẹp đẽ,mang trong lòng một mối tình thơm ngát hoàng lan thì h đây,chàng trai với cái tên là Tâm nhìn quê nhà mình là cái nơi ngèo khổ mà chàng muốn tránh xa,cô gái kia trở nên quê mùa xấu xí..Thật lạ..cái tâm vô thường của con người...

...hay là cái tâm tham lam của mình muốn níu kéo,muốn giữ trong lòng mình một cái j đó được coi là toàn bích,đẹp đẽ và êm đềm.Đọc xong cảm nhận cuộc sống này phũ phàng thật..cuộc sống phũ phàng vì nó vẫn vậy,luôn trôi chảy..hơi buồn một chút...

vu vơ..

Blog Entry


Tự nhiên thấy ko còn xáo động gì nữa...cái tâm vô thường là đây! Đam mê đã hết hay là sự lười nhác bỏ dở chẳng đi tới cùng... Có thật là tình yêu ko..yêu một người khó vậy sao..? Hay là cái tôi trong mình quá lớn,chặn đứng những dòng chảy cảm xúc rồi...hay là cái ngưỡng của sự nồng nhiệt vẫn còn chấp chới trên kia?? Dù sao thì cũng khá dễ chịu..dễ chịu một cách nhàn nhạt..dễ chịu chỉ vì vắng bóng những con sóng..
Cái j là tốt cho mình h đây?có lẽ là dọn dep đống vỏ hướng dương kia.Bắt tay vào hoàn thiện những cái còn dang dở..

Thật chẳng muốn nghĩ mình là người bi quan tẹo nào nhưng đúng là vậy đấy..câu hỏi sống dể làm j tưởng chừng đã được giải đáp vậy mà thi thoảng lại đập vào mình một cách không thương tiếc thế này! có lẽ lời khuyên chân thành lúc này đây là hãy bước tiếp đi,và nhớ ngắm hoa hai bên đường đi vì thực sự chúng quan trong hơn phía cuối con đường,ở đấy chẳng biết có hoa không nữa mà nếu có thì chắc j đã đẹp và nhiều như bây h và ở đây?Và nơi cuối đường kia cũng chẳng là hết đường đâu,nó mở ra một con đường mới..

Khi hãy còn thở được!





Có bao h bạn nghĩ rắng sẽ có một giây phút nào dó bạn không còn có thể thở được nữa??Cái giây phút mong manh giữa sự sống và cái chết..và càng thấm thía hơn lời dạy của Đức Phật”đời người chỉ trong hơi thở”.Hãy nghe tâm sự của bạn ở địa chỉ ngumynu_55@yahoo.com.vn


Khi hãy còn thở được!


Tôi bị hen từ nhỏ và căn bệnh này đã theo tôi mấy chục năm nay.Đến là khốn khổ khi bị lên cơn hen,ăn một món gì đó là lạ,lên cơn hen,thay đổi thời tiết đột ngột cũng lên cơn hen,ngửi phải 1 mùi gì đó khó chịu lai lên cơn hen…

Mỗi khi lên cơn hen,tôi phải chồng rất nhiều gối để tựa ,thay đổi tư thế nằm ngồi,miệng há thật to và người quằn quại,khốn đốn vì thèm được thở.Cháy bỏng trong tôi là cảm giác mong ước,khát khao chỉ duy nhất một điều là được thở.Những người thân của tôi tận lực làm tấ cả những gì có thể chỉ để tôi có thể thở được.Từ đó,tôi mới thấy hơi thở là cần thiết,là quan trọng và giá trị tới ngần nào.Có 1 câu hát của TCS mà tôi rất tâm đắc:”Hãy sống giùm tôi,hãy nói giùm tôi,hãy thở giùm tôi”.Một câu hát bật ra từ lồng ngực khi tất cả mọi cơ quan dẫn khí thơ vào cơ thể tôi như mũi,khí quản..đều bị nghẽn cứng.

Cái khoảng thời gian cơn hen vừa bị cắt đối với tôi là hết sức tuyệt vời.Tôi chẳng muốn ăn uống,nói năng hay làm lụng bất cứ 1 cái gì,tôi chỉ muốn thở,thở cho đã,thở bù cho lúc không thể thở được.Tôi thở ngồi,thở đứng,thở nằm,thở nghiêm túc,thở giỡn chơi,.Tôi thấy mình thật là sung sướng và mình là người hạnh phúc nhất thế trên đời chỉ vì mình được thở.Với những trải nghiêm tôi chợt nhận ra nhiều điều mà trước đây tôi ko hề biết.Tôi khám phá ra bao bí ẩn của con người .Có lần,sau mấy ngày ngất ngư vì mấy cơn hen,tôi nằm thở hàng h đồng hồ,và sau đó tâm hồn phơi phới niềm yêu thương dành cho người cho đời,tôi xuống phố ra chợ,tới nhà bạn bè và nghe họ ca cẩm ,thấy những bất mãn khó chịu ở người này người kia về chuyện này chuyện nọ.Và tôi ngạc nhiên “không phải họ vấn đang được thở đó hay sao??”Và cũng nhờ những khoảnh khắc được thở trở lại,khi cơn hen đã đi qua mà mỗi lúc gặp thất bại tôi thấy sự viêc không đến nỗi nặng nề quá,bi đát thảm thiết quá.Tôi đã biết nhìn nhận sự viêc một cách an nhiên,nhẹ nhàng vì tôi nghĩ vẫn có thể giải quyết,vẫn có thể vượt qua cho dù gian nan,bế tắc đến đâu miễn là MÌNH CÒN THỞ ĐƯỢC

Có thể ai đó nghĩ rằng tác giả bài vết trên thật thiếu may mắn song mình lại nghĩ rằng bạn ấy may mắn hơn tất cả chúng ta vì duy nhất bạn ấy ý thức được sự nhiệm màu trong từng hơi thở của mình!

my sister's wedding



Híc,cuối cùng quả bom nổ chậm nhà mình cũng đi chống lầy rồi!Bà ấy ở nhà mãi thì cũng ghét thật đấy nhưng mà đi lây chồng thì cũng thấy..thương thương làm sao í..đang tự do bay nhảy tự nhiên chui vào lồng,rồi là trăm thứ bà rằn..eo ui..nghĩ đến sợ thật đấy..Dưng mà sợ thì sợ,mình vẫn phải quyết tâm rồi sẽ chui bằng được vào một cái lồng cho bằng chị bằng em,hé hé..

Pale Blue Eyes




Hôm nay nghe "Pale blue eyes" tự nhiên lại nhớ lại cái cảnh Trần Nữ Yên Khê thức dậy như một chú mèo ngái ngủ trong "The vertical ray of the sun",mọi thứ thật trong lành,thật đơn giản mà tinh tế và nên thơ làm sao.Những con người ấy thức dậy mà như được hồi sinh vậy..và hình như từ rất lâu rồi mình đã ko thức dậy với một tâm thế như vậy..

Những động tác,những cảnh quay uyển chuyển đầy nghệ thuật.phải rồi,UYỂN CHUYỂN chẳng phải là một từ rất đẹp trong tiếng Việt đó sao??Con người ta từ lâu đã quên cách để uyển chuyển rồi,quên cả cách thở nữa,có lẽ vì vậy mà ta thấy những con người trong phim ấy ĐẸP ,họ là những người BIẾT THỞ VÀ KO QUÊN MÌNH ĐANG THỞ!

Đôi khi mình nghĩ trong một ngày chỉ cần có được 5'đầy tỉnh thưc như vậy là quý lắm rồi.Hôm nọ xem Dr.Horton,tự nhiên thấy con người mới nhỏ bé làm sao,lao ra khỏi nhà rồi vội vã ùa ra khắp ngả đường,và biết đâu có một "con voi " to lớn nào đó trên kia cũng nhìn chúng ta như đàn kiến đang bò trong những lối nhỏ ngoăn ngoèo mà ta gọi đó là đường,và tự hào về cái ảo tưởng đó. Một chút suy nghĩ để thấy cái tôi của mình nhỏ lạ.

SINH VIÊN K13 NỘI THẤT VỚI ĐỒ ÁN!!

Blog Entry




Tuần đầu đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




Sau tuần đầu tiên
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




Sau 2 tuần
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




Trước khi làm đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket






7 ngày trước khi nộp đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




6 ngày trước khi nộp đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




5 ngày trước khi nộp đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




4 ngày trước khi nộp đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




3 ngày trước khi nộp đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




2 ngày trước khi nộp đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




1 ngày trước khi nộp đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket







1h trước khi nộp đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




Trong khi chấm đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




Sau khi chấm đồ án
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket




..and RELAX
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket