Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011
Mùa hoa cam...
Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011
Anh
Cây bút gẫy trong tay
Cặn mực khô đáy lọ
Ánh điện tắt trong phòng
Anh về từ đường phố
Anh về từ trận gió
Anh về từ cơn mưa
Từ những ngày đã qua
Từ những ngày chưa tới
Từ lòng em nhức nhối...
Thôi đừng buồn nữa anh
Tấm rèm cửa màu xanh
Trang thơ còn viết dở
Tách nước nóng trên bàn
Và lòng em thương nhớ...
Ở ngoài kia trời gió
Ở ngoài kia trời mưa
Cây bàng đêm ngẩn ngơ
Nước qua đường chảy xiết
Tóc anh thì ướt đẫm
Lòng anh thì cô đơn
Anh cần chi nơi em
Sao mà anh chẳng nói
Anh, con đường xa ngái
Anh, bức vẽ không màu
Anh, nghìn nỗi lo âu
Anh, dòng thơ nổi gió...
Mà em người đời thường
Biết là anh có ở !
Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011
Bacarolle
Nào ta lên đường thôi,
Dưới chân ta những con sóng nhỏ
Đang chờ dịu dàng hôn.
Và trên đầu ta chỉ còn
Những vì sao buồn bí hiểm.
Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011
Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010
Hạt bụi...cánh bướm...
Trú mưa cùng bướm
Duyên trần ai hay
Đọc bài haiku này tự dưng mình nhớ tới một câu chuyện đã đọc từ khá lâu rồi,đại ý rằng có một chàng trai kia phải tu hàng nghìn năm để được là hạt bụi,làm hòn đá..trên đường cô gái anh yêu đi qua ở những kiếp sau..
Mọi việc xảy ra đều có lý của nó,tại sao trong 6 tỷ người ta lại chỉ gặp một số người thôi?tại sao trong tỷ tỷ thứ vật chất trên đời này mình chỉ có cơ duyên xúc chạm với một số nhất định thôi,tại sao là thứ này mà ko phải là thứ kia?mình ko chắc vào luân hồi nhưng mình tin vào nhân quả,phải có một cái "nhân" nào đó..
Và mình nhìn những cánh hoa rơi trên bàn mình..tại sao lại là những cánh hoa này?(biết đâu lại là một chàng trai tu mấy nghìn năm dể được làm cánh hoa này cũng nên^^:D)
Đùa chút vậy thôi nhưng mình nghĩ đây cũng là một cách nghĩ để mình biết nhìn rõ hơn,xúc chạm sâu hơn và yêu quý thêm những thứ quanh mình,và như thế những vật vô tri cũng có một linh hồn!
Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010
Rảnh rỗi ngồi nghịch ngợm^^

Ngồi rỗi rãi giở photoshop ra vẽ vời hoa lá(thực ra là cỏ^^)Định type bài thơ này vào cơ nhưng PTS nhà mình lỗi font Tiếng Việt nên đành bó tay! thôi thì post tiếp xuống đây cho khỏi ấm ức!
Cỏ mọc tràn bờ
Ai ơi đừng cắt cỏ
Cho bờ còn hoang vu
Để khi mùa xuân đến
Ta còn nơi hẹn hò.
(Sakanoe-Nhật Chiêu dịch)
Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009
DÀNH TẶNG FAN CỦA "THE THORN BIRDS"

NÓI VỚI MECGHI
Nguyền Thị Thu Thuỷ
Em đừng khóc khi nghe chim hót
Tiếng hót cuối cùng nơi những bụi mận gai
Gai nhọn rất dài
Đâm qua trái tim thổn thức
Và tiếng hót cất lên đẹp hơn ngàn lần nỗi đau trong lồng ngực
Em thấy không
Qua nỗi đau luôn là những thiên đường
Bông hồng trong tay em còn ướt sương
Đừng tặng tôi khi em là bông hồng đẹp nhất
Tôi đã đọc trong mắt em một tình yêu rất thật
“Tro của hoa hồng” xa mãi còn vương
Dẫu biết rằng em đã dành cho tôi trọn vẹn cả yêu thương
Thì trái tim tôi vẫn chia thành hai nửa
Nửa của Chúa trời, nửa của riêng em
Em có thể giân dữ hờn ghen
Như bao người từng khát khao một tình yêu tuyệt đối
Nhưng em có hiểu tôi không hề nói dối
Phía sau Chúa trời cuộc sống chỉ là em
Cuộc sống chỉ là em, duy nhất, thân quen
Từ thủa ấu thơ đến thời thiếu nữ
Tình yêu tôi chưa bao giờ là đủ
.....
Suốt một đời tôi mãi là người có tội
Khi đến bên em lại nghĩ đến Chúa trời
Con chim kia đã chết để thượng đế mỉm cười
Bằng tiếng hót cất lên cả nhân gian im lặng
Có phải thế không
Khi đi qua những niềm đau, cay đắng
Ta biết thiên đường là nơi có tình yêu
(chỗ .. là 2 câu thơ bị khuyết)
xin lỗi tác giả vì đã ko xin phép trước khi post bài
